1000 mét sau lưng Kỳ Huyễn Vũ, Thương Miêu vừa ăn xiên nướng, vừa làu bàu nói: "Đường bị người khác đi rồi, không đi tiếp được! Ai làm vậy? Thật là xấu xa, đi đạo của người khác làm gì!"
"Nhưng hắn đi trước, đâm chết người đi đạo của hắn thì có thể đi tiếp rồi! Nếu không thì chỉ có thể đi đường vòng, nhưng đi đường vòng khó lắm!"
Thương Miêu đánh giá một phen, thôi quên đi, kệ nó, cũng chẳng phải bản miêu làm, quan tâm làm gì.
Sau đó, nó lại nhìn nhóm người Trần Diệu Tổ đang rất cảnh giác, tiếp tục tự nói tự nghe: "Không được, tinh khí thần không đủ, không đi được tới cuối cùng. Trừ phi... Trừ phi làm sao mới được?”

