Trương Đào cười nói: "Như ta đã nói, sống như vậy không bằng chết đi cho rồi! Sống như rùa đen rụt đầu, núp ở động thiên phúc địa không ra, có thọ đến mấy thì có ý nghĩa gì?"
"Võ đạo, chẳng lẽ không phải để bất tử bất diệt sao?" Trấn Thiên Vương cười nói: "Ở vào thời đại này, các ngươi tranh mệnh mà tu! Ở những thời đại xưa, bọn họ vì mạnh lên, vì trường sinh, đây mới là đại đạo.!"
"Đạo khác biệt, mưu cầu cũng khác biệt!" Dứt lời, Trương Đào nhìn về phía trấn Thiên Vương nói: "Tiền bối sắp đến đại nạn tuổi thọ sao?"
Không đợi ông đáp lời, Trương Đào bỗng nói: "Rốt cuộc Lý Chấn là người hiện đại, hay là lão già cổ hủ bị phong ấn rồi thức tỉnh? Hắn không thể nào là lão già ngàn năm đấy chứ?"

