Hoa Tề Đạo không nói một lời, thương thế trên tay nhanh chóng khôi phục. Hai tay Lê Án nổ tung, lúc này cũng cúi đầu, yên lặng khôi phục thương thế, không nói lời nào. Bốn phương vắng lặng trong chốc lát, trên trời, trong hư không, có tiếng ai đó nhàn nhạt truyền đến: "Vật ấy là Miếu Quả sao?"
Người này giấu ở trong hư không, xé rách không gian, trốn trong vết nứt không gian. Nhưng biết được vật ấy là Miếu Quả, hiển nhiên cũng là cường giả xa xưa. Rất nhanh, tại một hư không ở nơi khác, có cường giả lên tiếng: "Là Miêu Quả, Lê Chử, Miêu Thụ ở đâu?"
"Giao Miếu Thụ ra đây!"
Không chỉ có một vị cường giả lên tiếng, mà có tận mấy người khác nhau cùng lên tiếng, ép Lê Chử giao Miêu Thụ ra. Miêu Thụ... Một cái tên rất buồn cười! Nhưng mà cây của Thương Miêu chính là Miêu Thụ! Miếu Quả cũng là thức ăn mà Thương Miêu thích nhất! Lúc này, những cường giả này đang nghĩ gì, cũng chỉ có chính họ biết.

