Phương Bình vừa nói xong, trong đám người, Linh Tiêu bỗng đưa tay chộp một cái, bắt được một cánh cửa đang chạy xẹt qua trước mặt.
"Còn chạy?"
Linh Tiêu cười một tiếng, chân mang giày da ống cao màu hồng nhạt đột nhiên đạp đất, khiến mặt đất chấn động. Sau chấn động, cảnh tượng đang thay đổi trước mắt bỗng dừng lại. Linh Tiêu nắm lấy cánh cửa, liếc mắt nhìn, cười nói: "Nhìn giống cửa phủ thống lĩnh của Thiên Mệnh Quân..."
"Thống lĩnh của Thiên Mệnh Quân?"

