Cơ Nam dẫn theo trên trăm cấp 9, ùn ùn kéo tới, trong đó có lượng lớn thì khôi, lập tức vây chặt phe nhân loại. Quạt giấy của Khổng Lệnh Viện mở rộng, nhưng bắt đầu có vết rách! Điền Mục, Tô Vân Phi, Chu Tinh Hà... Giờ đây, các cường giả này cũng thi nhau ra tay. Tô Vân Phi một kiếm chém giết hơn mười cỗ thi khôi, nhưng lập tức phải đối đầu với một vị cao to vạm vỡ của phe địa quật. Cường giả nằm trong top 20 của bảng Phong Vân.
"Các vị đồng môn, bảo vệ sự muội rời đi..."
Đúng vào lúc này, Vương Hàm Nguyệt khẽ quát một tiếng, lời này truyền vào tai Phương Bình. Phương Bình liếc mắt nhìn lại, lập tức giận dữ hét: "Long Biên Thiên dám chạy, ông đây dù chết cũng không tha cho các ngươi! Vương Hàm Nguyệt, giết địch cho ta, ngươi dám chạy, ta sẽ giết Vương Nhược Băng!"
Đang nói, Phường Bình hét to một tiếng, một chân đá nổ một vị cấp 8. Hoàng kim ốc lại đập xuống ầm ầm, đập bể mấy chục thi khôi. Phía trước, Vương Nhược Băng được đám người Long Biên Thiên bảo vệ ở giữa, lúc này quay đầu nhìn lại, thấy Phương Bình toàn thân đẫm máu xông vào trận doanh phe địa quật, đang quay về giúp nhân loại, sắc mặt thay đổi, nói khẽ: "Sư tỷ, không thoát được đầu, giết đi!"

