Phương Bình thở dài một cái, nửa ngày mới nói: “Có lẽ cậu nói đúng, cũng có thể là tớ lo lắng quá nhiều, suy nghĩ quá nhiều.
Nhưng cẩn thận mới có thể đi lâu đi xa, các cậu cũng không muốn vừa mới bắt đầu cuộc sống tốt liền bị kết thúc chứ?
Xem tình hình rồi hành động, thật sự gặp nguy hiểm, nhiệm vụ đầu tiên chính là rút lui!”
“Biết rồi, bọn tớ cũng không phải là tự mình đi tìm cái chết, nếu như không địch lại được thì chạy là được rồi!”

