Cuộc chiến hỗn loạn nổ ra! Phương Bình hiện tại không ngừng kích thích Kỳ Huyễn Vũ. Càng kích thích, Kỳ Huyễn Vũ càng điên cuồng, dần dần, khí cơ bắt đầu giảm dần! Phương Bình trước đó chỉ phòng thủ không tấn công bắt đầu phản kích. Ban đầu, hai bên lực lượng ngang nhau, nhưng càng về sau, Kỳ Huyễn Vũ bắt đầu bị áp chế: Ầm!
Phương Bình đánh ra một quyền, nổ nửa người lão, miệng hắn phun ra một mũi tên máu, bắn xuyên đầu lão, mà Kỳ Huyễn Vũ thì chậm chạp không thể khôi phục! Hao hết tất cả rồi! Mãi đến lúc này, Kỳ Huyễn Vũ mới như bừng tỉnh, màu máu trong mắt biến mất, lão nhìn Phương Bình, ánh mắt phức tạp, không nói ra được nỗi lòng.
"Phương Bình... Cường giả đánh nhau, họa không lan đến người nhà! Mệnh Vương, Cơ Hồng đều là Chân Vương, lão phu không nhiều lời... Cơ Dao vô tội, nó chưa từng giết võ giả phục sinh nào... Thần Lục cũng có người vô tội!"
Thời khắc này, Kỳ Huyễn Vũ hoàn toàn tỉnh táo! Ánh mắt chuyển động, nhìn nắm đấm của Phương Bình đến gần, lão cười thê lương: "Cuộc đời của lão phu... Thành cũng Mệnh Vương, bại cũng Mệnh Vương, không bán được ông ấy! Nhưng có một số việc cũng không phải như người nghĩ..”

