Cơ hội lần này hiếm thấy, mọi người cũng không muốn bỏ lỡ, ai cũng không nói nhiều, dồn dập biến mất, tìm kiếm Thiên Phần! Đặc biệt là Khôn Vương, hắn cực kì để tẦm! Hắn là con trai của Địa Hoàng, Địa Hoàng đã chết hay vẫn còn sống? Nếu đã chết, đại đạo có thể truyền thừa không? Hắn là con của Địa Hoàng, có lẽ có thể trực tiếp kế thừa đại đạo, trở thành Hoàng Giả! Bọn họ còn đang bận rộn tìm kiếm, mà Thương Miêu, đã sớm chạy xa rồi. Giờ khắc này, nó vừa tụ họp với đám người Phương Bình. Thương Miêu gánh trên người cánh cửa lớn có hình con mèo, mệt mỏi thở dốc, nó không phải đang vác theo một cái cửa, mà là đang vác mảnh vỡ Thiên Giới.
"Tên lừa đảo!"
Nhìn thấy Phương Bình, mắt Thương Miêu đỏ bừng, lần này bản miêu quá đáng thương, tổn thất quá lớn, cũng mệt mỏi quá sức. Thương Miêu oan ức vô cùng, ai oán nói: "Bản miêu sắp chết rồi! Thật đó! Mất 30 thanh thần khí, còn gầy đi mấy trăm ngàn ký..."
Khóe miệng Phương Bình co giật, ta nghe không hiểu mấy con số của ngươi. Cái gì mà 30 thanh thần khí? Cái gì là gầy đi mấy trăm ngàn ký? Nhưng nhìn thấy Thương Miêu, Phương Bình cũng thở phào nhẹ nhõm, đột nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, tuy mèo này rất vô căn cứ, nhưng được cái sống dai, đi theo nó, đột nhiên cảm thấy an toàn hơn hẳn. Phương Bình bỗng nhiên có chút bi thương, bình thường dựa dẫm vào người khác thì thôi, bây giờ còn phải dựa vào mèo, còn là một con mèo lười, mình thật quá thê thảm. Phương Bình nghĩ tới đây, bắt đầu và cái đầu to của Thương Miêu, ngoài miệng lại nói: "Mèo lớn, không sao, ta sẽ bồi thường cho ngươi! Sau khi ra ngoài, trả hết lại cho ngươi!"

