Ngày hôm đó, Dương Thành không ngừng xảy ra chuyện lạ. Có người một bước lên trời! Ít nhất, đối với người bình thường mà nói, đó là một bước lên trời. Người đồ tể bán thịt heo ngoài chợ, không cần đan dược, không có người bảo vệ, cứ như thế trở thành võ giả cấp một! Võ giả cấp một ở Hoa Quốc bây giờ không đáng nhắc tới, võ giả Hoa Quốc bây giờ đã nhiều đến 5 triệu. Nhưng một người đàn ông thô lỗ hơn 40 tuổi, không biết được bao nhiêu chữ, mà cứ như thế trở thành võ giả ư? Chưa đả thông kinh mạch hoàn toàn, cũng có thể thành võ giả? Như vậy cũng chưa tính, có võ giả đã kẹt ở cấp ba rất lâu, đột nhiên đột phá lên cấp bốn, dựng cầu thiên địa, cũng không dùng đan dược. Dương Thành là đô thị cấp huyện, tuy không lớn, nhưng một đô thị cấp huyện ở khu vực trung bộ, có mấy trăm ngàn người là chuyện thường. Mấy trăm ngàn người, nếu có vài trường hợp kỳ lạ như này cũng không có gì to tát. Thay đổi chỉ diễn ra ở Sa trung cấp, ảnh hưởng không quá to lớn. Nhưng dần dần, loại biến đổi này như có xu thế lan tràn.
Trong phủ đề đốc, Trương Bằng càng ngày càng cảm thấy có điều bất thường. Cường giả cấp tám có lực lượng tinh thần đủ để bao trùm chu vi mấy ngàn mét. Giờ khắc này, Trương Bằng không ngừng cau mày tra xét. Từ lúc mới bắt đầu, hắn đã cảm thấy Dương Thành có gì đó khác thường. Nồng độ năng lượng... Như đang tăng lên! Đầu tiên là ở một góc đường, sau đó là cả con phố. Giống như có nơi nào đó xuất hiện đường nối, năng lượng bắt đầu tràn ngập mọi ngóc ngách ở Dương Thành. Tuy Trái Đất mấy ngày qua đã bước vào giai đoạn khôi phục năng lượng, nhưng phần lớn vẫn là những nơi ở gần đường nối như các thành phố Ma Đô, Thụy An, những nơi này có nồng độ năng lượng rất cao. Tuy Dương Thành gần Thụy An, song, khoảng cách vẫn khá xa, hiện tại năng lượng không quá đầy đủ. Nhưng mà, trong nháy mắt vừa rồi, năng lượng của Dương Thành e là đã cao gần bằng Thụy An rồi.
"Dương Thành thật sự có điều thần bí sao?”

