Phương Bình nói không sai, mạng người không có lợi gì cho hắn, hắn thành lập hệ thống chiến công, chỉ hy vọng nhân loại có thể trở nên mạnh mẽ, để cường giả dám đi chém giết, dám đi liều mạng. Giờ khắc này, Phương Bình cũng không nói nhiều, chỉ yên lặng quan sát phản ứng của các cường giả xung quanh. Nhìn một hồi... Phương Bình liếc nhìn Heard, âm thầm chú ý hắn. Sở dĩ Phương Bình quan tâm, cũng không phải là vì hắn phát hiện cái gì, tinh thần lực của hắn không mạnh bằng đối phương, rất khó phát hiện dị thường, còn chuyện tà giáo, Heard cũng sẽ không khắc hai chữ tà giáo lù lù trên mặt.
Lý do khiến Phương Bình quan tâm có liên quan đến Lực Vô Kỳ. Con trâu lớn này ngồi không yên, đuôi không ngừng đong đưa, Phường Bình cũng không biết là nó có thói quen này, chắc là đuổi muỗi gì đó, hoặc là do nó thích vẫy đuôi.
Lực Vô Kỳ nằm rất gần Heard, tuy không vung đến chỗ đối phương, nhưng đuôi lại không ngừng lay động trước mặt, cũng rất phiền phức. Phương Bình chú ý đến hắn, không phải là vì Heard để lộ ánh mắt phiền chán, mà là... lạnh lùng! Đúng, lạnh lùng! Lực Vô Kỳ là cấp chín xếp hạng cao trên bảng xếp hạng, Heard chỉ là cấp chín yếu, theo lý thuyết, Heard yếu như vậy, bị cường giả quấy rầy, một là sẽ mất kiên nhẫn, hai là sẽ đi chỗ khác, hoặc là trực tiếp lôi kéo xây dựng quan hệ luôn. Những ánh mắt của Heard rất lạnh lùng, cho Phương Bình cảm giác như là đang nhìn người chết... Không, trâu chết! Loại ánh mắt này, Phương Bình cũng từng có. Khi hắn hành hình người khác, khi cảm thấy đối phương chắc chắn phải chết, hắn sẽ thể hiện thái độ giống y như vậy.
Phương Bình nhìn Heard, Heard hình như cảm nhận được, đón nhận tầm mắt của Phương Bình, khẽ gật đầu cười cười. Có lẽ theo Địa Chu Chân Quân, thái độ này rất bình thường, là đã cho Phương Bình mặt mũi rồi.

