Mọi người nhanh chóng đi tới trước ba đại điện.
Trong đó một tòa đại điện có văn bia.
"Kẻ bị ruồng bỏ núi Tử Cái, tướng bại trận, lính đào vong...
Phương Bình nhìn văn bia, khẽ cười nói: "Đây là bút tích của Ma Đế sao? Tại sao ta cảm thấy, Ma Đế vò mẻ không sợ rơi, đã tuyệt vọng với bản thân, cảm thấy thân phận Ma Đế đã không đủ để hắn nhặt lại lòng tin... Đây là đang an táng chính mình"

