Giờ khắc này, Phương Bình không thể không hạ xuống đất. Thiên Mộc Lâm có hơi đặc biệt, càng đến gần phạm vi bao trùm của bộ rễ, bay trên không sẽ càng phải chịu nhiều áp lực, có lúc thậm chí sẽ gặp vết nứt không gian, trực tiếp bị cắt chết.
Trong mảnh vỡ Thiên Giới, sức sát thương của vết nứt không gian sẽ càng khủng khiếp hơn. Phương Bình nghi ngờ đây là do Thiên Mộc giở trò, cố ý không cho bay, đề phòng bị phát hiện cái gì đó. Phương Bình nhìn về phía cành cây cao chót vót, trong lòng có chút phán đoán, có lẽ... Thiên Mộc giấu ý thức của nó trên không. Thân của Thiên Mộc quá lớn, có lẽ ý thức của nó đang nằm trên mạng lưới nhánh cây dày đặc.
Sau khi chạm đất, xung quanh chợt vang lên tiếng gào của yêu thú. Đằng sau Phương Bình, Vân Hạc mang theo cường giả cấp chín đuổi tới, Vân Hạc hiện đang rất hưng phấn, thực lực của Phương Bình rất mạnh, thuộc hạ như bọn họ cũng nở mày nở mặt lây.
Vừa chạy tới, Vân Hạc đã nói: "Điện hạ, Thiên Mộc Lâm có yêu tộc cư ngụ, nhưng cũng không mạnh lắm, thứ nguy hiểm nhất ở chỗ này chính là những cành cây kia, tuy Thiên Mộc không có ý thức, nhưng nó có bản năng. Cành cây của nó sẽ bảo vệ thân của Thiên Mộc, chúng ta đi vào sâu bên trong, rất dễ bị những cành cây kia tấn công"

