Phương Bình hơi nhíu mày, nhanh chóng nở nụ cười nói: "Tiền bối cần gì phải hung dữ như thế"
"Hung dữ?" Chú Thần Sứ cười nhạo: "Đó là vì ngươi chưa từng thấy dáng vẻ hung dữ hơn của lão phu!" Phương Bình than nhẹ một tiếng, cũng không nói thêm gì, đánh giá thế giới nhỏ này, lại nhìn chồng sách dày cộm bên cạnh Chú Thần Sứ, sách gì cũng có. Chẳng những thế, Phương Bình còn nhìn thấy máy tính xách tay... đương nhiên, không có mạng.
Phương Bình nở nụ cười, thú vị.
Trấn Thiên Vương giam giữ đối phương, nhưng coi bộ vẫn để đối phương hiểu rõ tin tức bên ngoài, trong tám ngàn năm qua, e là người này cũng không hoàn toàn bị tách biệt khỏi thế gian. Phương Bình đi lên trước mấy bước, không đến gần ông lão, mà đi đến một bên, ngồi xổm xuống, thuận tay cầm lấy xích sắt đang khóa lấy đối phương.Nhìn một hồi, Phương Bình bất ngờ hỏi: "Thứ này được chế tạo bằng vật liệu gì?"

