Bước ra khỏi nhà thi đấu, Phương Bình nhẹ nhàng thở ra một hơi.
Còn chưa kịp nói gì, chợt nghe phía sau có người vừa khóc vừa gọi:"Anh hai!"
Dứt lời, Phương Viên liền nhào vào lòng Phương Bình, nức nở nói: “Buổi chiều có thể không đánh được không anh? Anh à, chúng ta không đánh…”
Phương Bình nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô bé, cười nói: "Nghĩ gì thế? Anh là đội trưởng đấy..."

