Sâu trong Biển Khổ, ở đại lục nào đó, bầu trời bị xé rách. Một ông lão đạp không mà đi, muối tới bên kia cứu viện. Giờ khắc này, phía sau có không ít người lơ lửng giữa trời, ai cũng lộ vẻ cung kính, ai cũng vô cùng mạnh mẽ.
Trong đám người, một người trẻ tuổi cao lớn khôi ngô đang há to miệng, có chút dại ra, đậu xanh, ta đi xa như vậy, còn có thể nhìn thấy Phương Bình, con đường này xuyên qua bao xa vậy?
Lý Hàn Tùng khẽ nhếch miệng, có phải mình bị ảo giác rồi không? Còn nữa, tên Phương Bình kia... Mẹ nó, thực lực mạnh đến mức nào rồi?
Sao có cảm giác mạnh dữ vậy!

