Giờ khắc này, võ giả cầm đao đã thật sự ngỏm củ tỏi rồi.
Cánh tay phải Phương Bình quơ lên đẩy đẩy một hồi, trực tiếp đánh đối phương văng ra xa mấy mét.
Mà nữ cung thủ cách đó không xa, lúc này sắc mặt trắng xám, khí huyết hầu như không còn, liên tiếp bạo phát 2 lần, lúc này, cô nàng cũng đã đến cực hạn, chạy cũng chạy không được.
Nhìn thấy Phương Bình không chết, trên gương mặt chỉ có một vệt máu đỏ tươi đang tuôn trào, đôi mắt nữ cung thủ lóe lên một tia tuyệt vọng.

