Phương Bình vừa đi vừa nói: “So tài là chuyện sớm muộn, ở Ma Võ còn treo nhiệm vụ của anh đó, điểm thưởng không ít đâu.
Em đã muốn lấy điểm thưởng này từ lâu rồi, em nhất định phải có được.
Chớp mắt một cái đã qua một năm, mặc dù đã đợi một năm rồi nhưng em cũng không ngại đợi thêm năm nữa đâu.”
Vương Kim Dương chắp hai tay sau lưng, cười nhạt nói: “Xem ra em rất tự tin, sắp vượt qua anh rồi hả?”

