“Hả, cái gì? Anh có hứng thú với tôi á?” Schwarzenegger liếc nhìn Thạch Chí Kiên, vội vàng lùi lại một bước, cứ tưởng gã này có sở thích biến thái nào đó.
“Đừng hiểu lầm! Như anh thấy đấy, tôi là người đàng hoàng. Nói chính xác hơn thì tôi là dân làm ăn, lần này sang Mỹ cũng là để kiếm tiền!” Dường như để lấy lòng tin của Schwarzenegger, Thạch Chí Kiên rút danh thiếp trong ngực áo ra, đưa tới một cách đầy tao nhã.
Thời buổi này, danh thiếp chính là biểu tượng của đẳng cấp và địa vị, chứ không như sau này mấy tay sales cứ đi phát danh thiếp đầy đường.
Huống hồ danh thiếp của Thạch Chí Kiên được danh gia thiết kế riêng, trên đó không chỉ mạ vàng mà còn tẩm nước hoa thơm phức. Dù Schwarzenegger là dân ngoại đạo, cầm lên cũng biết ngay là “hàng xịn”.

