Những nhân vật lớn đó trực tiếp hạ lệnh, yêu cầu phải phục vụ chu đáo cho “Ngài Thạch” đang nghỉ dưỡng ở Hawaii, nếu không ba người họ cứ xác định là “lãnh đủ”!
Theo những gì họ biết, ngay cả cấp trên của họ dường như cũng “chẳng thân thiết lắm” với Thạch Chí Kiên, mà cũng chỉ là được người khác ủy thác chăm sóc vị khách Trung Quốc thần bí này.
Cứ thế, giống như trò chơi búp bê Nga, lớp này lồng vào lớp kia, mệnh lệnh được truyền xuống liên tục, cuối cùng đến lượt những người như họ phải thi hành.“Thất lễ quá, Thạch tiên sinh, cho tôi mạo muội hỏi một câu, ngài có hài lòng với sự phục vụ của cảnh sát chúng tôi không?” Vị Cục trưởng kia thận trọng dò hỏi.
Thạch Chí Kiên cười khẽ, rót ba chén trà mời đối phương, sau đó mới ngồi xuống ghế sofa, thong thả nói: “Các ông thấy sao? Tôi chân ướt chân ráo đến Hawaii đã bị dọa cho khiếp vía ở quán bar, đúng là...” Hắn lắc đầu, “chẳng biết nói sao cho hết!”

