Một tiếng sau.
Thạch Chí Kiên dựa người vào đầu giường, rít một hơi thuốc, trong đầu ngổn ngang suy tính. Tên Nhan Hùng kia đến giờ vẫn bặt vô âm tín, bảo gã đi tìm Soros mà chẳng biết gã mò đến cái xó xỉnh nào rồi.
Dường như cảm nhận được nỗi phiền muộn trong lòng Thạch Chí Kiên, Michelle đang nép mình trong vòng tay hắn ngẩng đầu lên, nhìn hắn: "Anh đang không vui à?"
"Sao lại không vui chứ?" Thạch Chí Kiên nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc xoăn dài của cô: "Anh đang nghĩ chuyện khác thôi."

