Thạch Chí Kiên đương nhiên sẽ không nói cho ông biết, kiếp trước hắn đúng là một cao thủ trên sân golf, ít nhất cũng đã chơi môn này cả chục năm trời.
Thị trưởng Henry và Cục trưởng Grant đương nhiên sẽ không bỏ lỡ cơ hội "tâng bốc lên mây" này.
“Thưa ngài Rockefeller, tuy kỹ năng của Thạch tiên sinh rất tốt, nhưng so với ngài thì vẫn còn kém xa nhiều bậc!” Thị trưởng Henry nói với vẻ mặt đầy sùng bái, chỉ thiếu điều mắt bắn ra hình trái tim.
“Chuẩn luôn! Ngay từ cú đánh đẹp mắt đầu tiên của ngài, đó đã không còn là thể thao đơn thuần nữa, mà là nghệ thuật! Mỗi động tác, mỗi tư thế, và cả thần thái của ngài đều ẩn chứa triết lý nhân sinh sâu sắc! Thứ lỗi cho tôi tài hèn sức mọn, chưa đủ trình độ để lĩnh hội hết những điều ngài vừa truyền tải!” Cục trưởng Grant trưng ra bộ mặt xấu hổ, cứ như thể gã vừa phạm phải tội tày đình vậy.Thị trưởng Henry khó chịu liếc Grant một cái, cái thằng chó đẻ này lúc nào cũng thích tranh giành sự chú ý với ông.

