Thạch Chí Kiên nhìn bộ dạng ngốc nghếch, thô kệch của Đại Khẩu Cửu, rồi đứng dậy trịnh trọng giới thiệu với mọi người: “Vị bằng hữu này có lẽ nhiều người ở đây không biết, nhưng tôi tin Hoàng tổng chắc chắn phải quen chứ nhỉ?”
Hoàng Đống Lương cắn điếu xì gà, liếc nhìn Đại Khẩu Cửu rồi lắc đầu quầy quậy: “Không quen!”
Đại Khẩu Cửu ngớ người. Ý gì đây? Mình là tay đấm vàng dưới trướng Hoàng tổng, là Hồng côn đang nổi đình nổi đám, thế mà Hoàng tổng lại bảo không quen mình?
“Ơ kìa Hoàng tổng, là tôi đây mà! Đại Khẩu Cửu đây!” Đại Khẩu Cửu vỗ ngực thùm thụp.

