Phùng Quốc Quyền cố nặn ra một nụ cười, ha hả nói: “Cậu nói đúng, A Kiên! Là tôi suy nghĩ chưa chu toàn! Vậy tiếp theo tôi nên làm gì đây?”
“Trảm thảo trừ căn!” Thạch Chí Kiên đứng dậy, quả quyết: “Ông cứ bắn tin ra ngoài, nói là mình sẽ trình báo vụ buôn lậu này lên Lợi tiên sinh. Đến lúc đó, chúng ta sẽ ‘bức hổ khiêu tường’!”
“Báo cáo Lợi tiên sinh ư? Chẳng phải cậu bảo ông ấy sẽ tha cho hắn sao?”
“Nếu nể tình xưa nghĩa cũ thì đúng là Lợi tiên sinh sẽ tha cho hắn. Nhưng vấn đề là bản thân Hoàng Đống Lương lại không nghĩ thế. Khuyết điểm lớn nhất của kẻ tham lam ích kỷ chính là ‘lấy bụng ta suy bụng người’!” Thạch Chí Kiên khẳng định chắc nịch, “Thế nên để tự cứu mình, hắn chắc chắn sẽ hành động. Mà hành động này thậm chí còn ảnh hưởng đến lợi ích của Lợi tiên sinh! Đến lúc đó chẳng cần chúng ta ra tay, Lợi tiên sinh cũng sẽ tự mình loại bỏ con ‘ngựa phá bầy’ này!”

