Nhìn Tiểu Kim Bảo đang quỳ gối cầu cứu, Thạch Chí Kiên tỏ ra rất lạnh nhạt: "Cô muốn tôi ra tay cứu cô, nhưng cứu bằng cách nào?"
Tiểu Kim Bảo sững người, định mở miệng nhưng rồi lại nuốt lời vào trong, rụt rè hỏi: "Anh... có muốn uống ly cà phê trước không?"
Thạch Chí Kiên không nói gì, chỉ quay người ngồi xuống ghế sofa.
Tiểu Kim Bảo hơi do dự, trả lại chiếc khăn tay cho Thạch Chí Kiên rồi tự mình đi pha cà phê.

