"Trên đời này chẳng có gì là không thể!" Thạch Chí Kiên ngẩng đầu lướt nhìn Lợi Tuyết Huyễn một cái, rồi nhìn thẳng vào mắt Lợi Diệu Tổ: "Giống như việc hôm nay tôi được ông mời đến đây dùng bữa vậy, vài ngày trước làm sao tưởng tượng nổi? Lúc đó, khéo tôi còn chẳng biết cổng lớn của Lợi gia mở về hướng nào ấy chứ!"
Lợi Diệu Tổ bật cười. Đối với ông mà nói, ý tưởng của Thạch Chí Kiên cơ bản là trăm lợi mà không có một hại. Ông lập tức nâng ly: "Giúp đỡ người trẻ khởi nghiệp là việc tôi thích nhất! Đặc biệt là một người xuất sắc như A Kiên cậu, tôi rất coi trọng cậu đấy! Nào, cạn ly!"
Thạch Chí Kiên cũng nâng ly uống cạn một hơi:

