Tối hôm đó, sau khi Madame Cuis đem bức tranh sơn dầu quý giá nhận từ tay Thạch Chí Kiên treo lại lên tường, rồi cho mèo cưng ăn xong, cô nhìn đồng hồ thạch anh trên tường, lúc này đã gần mười hai giờ đêm.
Thấy ánh đèn trong phòng làm việc vẫn còn sáng trưng, Madame Cuis đành phải lên lầu gõ cửa lần nữa, nhắc nhở người chồng đang chong đèn thức khuya - Tiến sĩ Fitt - rằng đã đến lúc phải đi ngủ.
Tiến sĩ Fitt lắc đầu, nhờ Madame Cuis pha cho mình một tách cà phê, bảo rằng đêm nay dù thế nào ông cũng phải đọc cho xong tập tài liệu trên tay.

