“Anh Kiên, em tin anh! Nhưng em cũng biết mình có bản lĩnh đến đâu. Em ở Liêm Chính Công Thự lâu như vậy, làm người vô hình ngần ấy năm, e là dù có điều sang O Ký cũng khó mà làm người ta phục được!” Đinh Vĩnh Cường từ lâu đã không còn là “Sỏa Cường” như trước, làm người làm việc cũng bắt đầu biết dùng đầu óc.
Đúng vậy, bây giờ Thạch Chí Kiên muốn nâng đỡ anh, điều anh từ Liêm Chính Công Thự sang O Ký làm người đứng đầu. Vấn đề là anh đơn thương độc mã, không quyền không thế, dù có sang O Ký cũng sẽ bị người ta cười nhạo. Khéo khi mới ngồi ghế Tổng cảnh ti được vài ngày đã bị hất xuống. Dù sao cái ghế đó cũng có khối kẻ dòm ngó, thậm chí còn có không ít cảnh ti Quỷ Tây, sao có thể dễ dàng để rơi vào tay một người Hoa như anh được?
Thạch Chí Kiên cười: “Có câu này mà, ngồi ở vị trí nào thì làm việc ở vị trí đó! Đã sang O Ký thì đương nhiên phải làm những việc O Ký nên làm! Chỉ cần cậu làm ra thành tích, vậy thì sẽ không ai lay chuyển được cậu!”

