Ngừng lại một chút, Nhân Tự Thác nói tiếp: “Nói thật nhé, tôi đã sớm ngứa mắt thằng nhóc này rồi! Hồi mới khởi nghiệp, nó đã coi thường đám người trong giang hồ chúng tôi, lần nào nói chuyện cũng hếch mũi lên trời, không thì cũng vểnh cằm vào mặt chúng tôi! À đúng rồi, tôi nhớ như in, có lần đội xe của chúng tôi đi lạc đường, đến Đồng La Loan giao nhầm hàng, nó lập tức nổi trận lôi đình, chửi chúng tôi là đồ phốc nhai tử! Mẹ nó chứ, lúc đó tôi tức muốn nổ phổi, nếu không phải Hùng ca kéo lại thì tôi đã khô máu với nó rồi!”
Đại Thanh Hùng lườm một cái: “Hình như tôi đâu có kéo cậu, là do cậu tự nhát gan, không dám xông lên thì có!”
“Khụ khụ, chắc chắn là cậu nhớ nhầm!”
Thạch Chí Kiên mặc kệ Đại Thanh Hùng và Nhân Tự Thác đấu võ mồm, hắn cầm chén trà lên nói: “A Hùng, bây giờ Hồng Nghĩa Hải còn bao nhiêu người đánh đấm được?”

