Diệp Hán đâu còn tâm trạng uống cà phê, bèn đánh liều nói: “Ông chủ Trịnh, tôi cũng là người hiểu chuyện có qua có lại, ông có yêu cầu gì cứ việc nói thẳng ra đi.”
“Ha ha, Diệp sư phụ quả nhiên là người sảng khoái!” Trịnh Vũ Đồng cười, liếc nhìn cháu gái Chu Khinh Doanh.
Chu Khinh Doanh tiếp lời: “Diệp sư phụ, cậu tôi vẫn luôn có một mong muốn là có thể chen chân vào ngành cờ bạc Ma Cao, yêu cầu này không quá đáng chứ?”
Diệp Hán sững người, dù đã sớm biết Trịnh Vũ Đồng có mưu đồ riêng nhưng không ngờ ông ta cũng muốn nhúng tay vào ngành cờ bạc Ma Cao.

