“A Lạc, sao các anh lại bất cẩn thế này?” Bạch Nguyệt Thường lo lắng nhìn Lôi Lạc mặt mũi bầm dập, rồi nhìn sang Hàn Sâm đang ôm eo với Lam Cương đang treo tay.
Lôi Lạc không biết phải trả lời sao, bèn nháy mắt với Lam Cương và Hàn Sâm.
Lam Cương lập tức hiểu ý, cười hì hì nói: “Chị dâu, không sao đâu, bọn em chỉ là ra ngoài đá bóng rồi gặp phải đối thủ mạnh thôi!”
“Đúng đấy, đội kia ghê lắm, mà bọn em cũng có tuổi rồi nên mới bị thương! Đúng không, Lạc ca?” Hàn Sâm đứng bên cạnh thuận miệng đẩy luôn câu chuyện lại cho Lôi Lạc.

