“Vâng.”
Mặc dù Haru Fukuda đã có thực lực để cạnh tranh với Shigeo Nishiguchi nhưng hắn vẫn tỏ ra thái độ đủ chân thành trước mặt mọi người.
“Nếu đại nhân Nishiguchi cần, ta sẽ chặt ngón tay để xin lỗi.”
Nếu hắn phạm sai lầm trước mặt Cẩm Tú, hắn tất nhiên sẽ phải đền bù trước mặt Cẩm Tú. Haru Fukuda biết mình đã phạm phải sai lầm gì. Hắn sống an nhàn sung sướng nhiều năm nhưng vẫn không mất đi sự tàn nhẫn.

