“Bàn khác đầy hết rồi. Nếu ngươi không ngại, ngươi có thể ngồi chung bàn với ta.”
Lư Khắc mỉm cười nhìn hán tử xa lạ. Giọng nói phát ra từ miệng hắn cho thấy hắn là dân Thịnh Kinh chính gốc.
“Ngươi cứ ngồi. Ngươi chọn đúng rồi đấy. Chỉ có trong con hẻm này, ngươi mới có thể nếm thử văn hóa thật sự của Thịnh Kinh.”

