Ngụy Tu Viễn ghi nhớ tên của nam sinh đó, nhỏ giọng nói: “Giai Di, lần sau bọn họ đến cửa hàng nhà ta mua đồ, ta sẽ cho bọn họ ăn đồ sắp hết hạn!”
Đổng Giai Di dở khóc dở cười: “Không cần thiết đâu.”
Ngụy Tu Viễn thấy vậy, trong lòng mừng thầm, thanh tiến độ tình cảm đã nhảy từ 99.9% lên 99.91%.
Đơn Khải Toàn nghe thấy lời khoe khoang của học sinh lớp 10, trong lòng không khỏi khó chịu, nhưng nếu nói ra sẽ bại lộ dã tâm của hắn.

