Đơn Khải Tuyền cùng mấy người lại chạy một chuyến nữa, lấy đầy năm thùng nước, tất cả đổ vào hành lang trước lớp 8 và lớp 9, thậm chí có một ít nước tràn sang cả địa phận của lớp 10.
“Gần đủ rồi.” Mã Sự Thành nhón chân, khom lưng, cẩn thận lội qua vũng nước, nếu không may bị ướt giày thì thời tiết này rất khó khô.
Mấy người bọn họ đang bận rộn, còn Vương Long Long thì đứng ở ban công phía đông của lớp 8, phụ trách trinh sát những điều bất thường, đề phòng bị bảo vệ trong trường phát hiện, nhưng bây giờ đã là một giờ sáng, đèn trong dãy nhà dạy học đều đã tắt.
Đêm tối lạnh lẽo, giữa đất trời chỉ có ánh sáng mờ mờ, dường như là ánh sáng lấp lánh của sương giá phản chiếu.

