CHƯƠNG 1633
Sau một hồi im lặng, Thủy Linh cuối cùng lên tiếng.- Ta, ta muốn đi tìm cảm giác kỳ lạ kia...Nàng muốn tìm kiếm tiếng kêu gọi đó, muốn vén lên lớp sương mù kia, phảng phất có một loại dẫn dắt trong tối tăm khiến nàng đạp lên con đường tìm kiếm bản thân.Cổ Trần nghe xong thì im lặng, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của nàng, hiển nhiên đã ra quyết định.- Đi đi, hi vọng ngươi có thể tìm ra con đường của mình, hoàn thành theo đuổi giấc mộng của mình.Nói xong hắn khẽ thở dài, mỗi người có con đường và theo đuổi của riêng mình, thiên hạ không có buổi tiệc nào không tàn, lựa chọn của Thủy Linh rất bình thường.- Cảm ơn ngươi...Thủy Linh nhẹ nhàng nói cảm ơn, nói xong cả người biến thành một màn nước vây quanh Cổ Trần uốn lượn lưu luyến không rời.

