CHƯƠNG 1837
Cổ Trần định trộm đi quả trứng ở vị trí chính giữa nhất, bởi vì nó quý giá nhất, cường đại nhất, trộm được trước rồi tính.
Cổ Trần vẻ mặt nghiêm túc, hai tay giật về, xích tiên kêu leng keng không ngướt, thoáng chốc kéo quả trứng xám ra.
Oong oong!Quả trứng rung bần bật, tỏa ánh sáng mông lung, vỏ trứng lóe sáng mười hoa văn Hỗn Độn, tựa như mười cái đuôi chống lại sức kéo của Cổ Trần.

