Logo
Chương 2152: Cười ngắm Tiên Linh ba vạn năm, tuế nguyệt với ta như phù vân (Hạ) (1)

"Đúng là thế, mồ mả tổ tiên nhà ta mà nổ tung tại chỗ, đến tro cốt lão tổ cũng chẳng còn."

Đối với tiếng cười mắng của Thẩm Luyện, Đại Hắc vô cùng đắc ý, nó đã lập công cho chủ nhân, đổ máu cho chủ nhân, ai bảo vận khí của nó tốt chứ.

"Chủ nhân, ta hiện tại cũng coi như là một tộc lão tổ rồi nhỉ, hắc hắc..."

Đại Hắc hóa thành một thằng nhóc đen nhẻm, sờ cái đầu bóng lưỡng của mình, huyết mạch của nó hiện tại đã siêu thoát các loại huyết mạch tổ tiên của Hắc Giác Nghĩ như Bàn Sơn Nghĩ, coi như đã độc lập thành một nhánh rồi.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng