Logo
Chương 2267: Bành trướng, ta có Thiên Đạo thì sợ gì chứ, linh dược của tu sĩ sao có thể coi là trộm chứ? (1)

"Thiên Đạo kính khải!"

Thẩm Luyện cúi đầu khom lưng, vẻ mặt thành kính, nếu không phải cảm thấy dùng một gốc linh dược cay nồng cấp bảy chà xát mắt có vẻ quá giả tạo, thì hắn đã sớm hai mắt đẫm lệ rồi.

Linh hương hòa lẫn khói bụi từ ngọc sách, từng chút một tan biến trong trời đất.

Đưa đám lão già ra khỏi giới không phải là điều quan trọng nhất, điều quan trọng là hắn muốn thừa dịp đám lão già rời khỏi tông môn của mình, lẻn vào tông môn của bọn chúng lấy một ít linh dược dùng riêng.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng