Logo
Chương 167: Đều giết hết đi (1)

Một trạch viện tại Vũ An quận.

Đêm khuya thanh vắng.

Toàn thân Mạnh Lương Ngọc đều được bao bọc bởi vải bố, gần như biến thành một cái bánh ú, nằm trên giường sưởi ấm nóng, cảm nhận vết thương đau đớn như lửa đốt, căn bản không ngủ được.

Bàn lão giả nằm ở bên cạnh.

Mở khóa toàn bộ truyện!
Tải ứng dụng để tiếp tục đọc chương này và truy cập nội dung độc quyền.

Quét mã QR hoặc nhấn vào nút để tải ứng dụng