Tĩnh Châu.
Trong một vùng núi sâu hẻo lánh, có một con đường nhỏ quanh co, khi ẩn khi hiện giữa rừng trúc xanh biếc và tùng già cổ thụ.
Xung quanh núi non trùng điệp, mây mù bao phủ, tùng bách sừng sững, bụi rậm um tùm, hiếm dấu chân người.
Một nam tử hai tay chắp sau lưng, dọc theo con đường nhỏ tiến bước.

