Mỗi sinh mệnh đều là một đóa hoa lửa lóe lên trong hư vô.
Đối với lịch sử dài đằng đẵng mà nói, dù là bậc trường sinh cũng chỉ là một vệt sáng lướt qua mà thôi, có thể lưu lại được gì chứ? Mạnh như các vị Thái Cổ Thánh Hoàng, chẳng phải phần lớn cũng đều bỏ mạng vào thời Thái Cổ hay sao?
Bọn họ đã từng thoáng thắp sáng khoảng không vô ngần, trong không khí có lẽ vẫn còn hơi ấm sót lại, nhưng cuối cùng cũng sẽ lạnh lẽo đi.

