Đã năm tháng trôi qua, Lý Khải vẫn chưa có ý định dừng lại.
Dao Cơ buồn chán nằm ườn tại chỗ, bộ dạng sống không còn gì luyến tiếc, giống như một sinh viên đại học vừa trải qua tám tiết cao số liên tiếp, tinh thần hoảng hốt, khí tức suy nhược.
Nhưng dù là như vậy, nàng vẫn toát ra vẻ ung dung, lười biếng.
Xuân sắc chẳng ai quản, bên hoa rót rượu tùy nông sâu, mẫu đơn đỏ thắm, hương trà thơm ngát, chẳng cần kiểu cách gì, toàn thân đều là ưu sầu.

