“Hừ hừ hừ, nguyên thần của ngươi chính là vật đại bổ với ta!”
Nói xong, người kia tháo mũ trùm xuống, để lộ ra mái tóc dài trơn mềm.
Đôi mắt màu hổ phách kia đang tham lam nhìn chằm chằm Đông Ly, “Chậc chậc chậc, túi da này của ngươi cũng không tệ, còn là một đại mỹ nhân, dù một nữ nhân như ta thấy được cũng không nhịn được nhìn thêm mấy lần.”
“Lại nói, từ sau khi ta phát hiện sự tồn tại của ngươi, ngươi vẫn đang trốn tránh ta, nhưng cuối cùng ngươi vẫn rơi vào trong tay ta!”

