Năm xưa, trước Dương phủ.
Bóng lưng không mấy rộng lớn kia, nụ cười vẫn ôn nhu, hiền hậu như thường.
“Các con, phụ thân vô năng, chỉ có cái mạng này, xem như có chút giá trị.”
“Phụ thân là phàm nhân yếu đuối, thân thể hèn mọn, có thể được mẫu thân các con ưu ái, là phúc ba đời, đến nay, chỉ có thể lấy mạng mà trả.”

