Chín giờ sáng hôm sau.
"Ông chủ, ngài dậy rồi ạ."
Lúc Cổ Tân xuống lầu, Phong Xuyên Tường Tử đã ngồi sẵn ở đó, cô đang xem một cuốn tạp chí.
Cô vẫn mặc bộ đồ của Cổ Tân, có vẻ như quần áo giặt tối qua vẫn chưa khô.
"Tôi vốn định làm bữa sáng cho ngài, nhưng mà..." Phong Xuyên Tường Tử ngập ngừng.
Ừ thì, trong tủ lạnh nhà Cổ Tân ngoài các loại nước ngọt có ga ra thì chẳng còn cái gì sất.
"Không sao, tôi ăn trên đường cũng được. Tường Tử, cô cầm lấy số tiền này, tự ra ngoài dạo phố mua chút đồ ăn với quần áo đi."
"Vâng, ngài chuẩn bị ra ngoài ạ?"
"Ừ, hôm nay tôi có hẹn đi bí cảnh với bạn, nhanh thì một hai ngày là về."
"Vậy Tường Tử sẽ ở nhà đợi ngài." Phong Xuyên Tường Tử nghiêm túc đáp.
"Yên tâm đi, tôi đi trước nhé."
"Vâng."
Phong Xuyên Tường Tử bước ra ngoài tiệm, dõi mắt nhìn bóng lưng Cổ Tân khuất dần.
"Chúc ngài bình an thuận lợi, thuận buồm xuôi gió."
...
Bên ngoài Đại học Ngân Thành.
"Đại Cổ, bên này!"
Cổ Tân vừa đến trước cổng trường đã thấy Vương Toàn đang vẫy tay ở cách đó không xa.
"Lão Vương, tôi không đến muộn chứ?" Cổ Tân bước tới.
"... Hẹn chín giờ rưỡi, ông vẫn đúng giờ như thế."
Vương Toàn liếc nhìn đồng hồ, bĩu môi khinh bỉ cái thói "đúng boong từng phút" của Cổ Tân.
Xưa nay Cổ Tân luôn rất đúng giờ, lần nào cũng có mặt chuẩn xác ngay thời điểm đã hẹn, đây cũng xem như một loại năng lực rồi.
"Lại đây, để tôi giới thiệu cho ông đồng đội của chúng ta." Vương Toàn chỉ tay về phía hai người sau lưng mình.
Một nam một nữ. Người nam dáng người cao lớn vạm vỡ như gấu, mặc một bộ áo giáp, nhìn chẳng khác nào một tòa tháp sắt, mang lại cảm giác an toàn tuyệt đối.
Còn bạn nữ kia thì mặc bộ đồ tu nữ màu xanh lam, vóc dáng nhỏ nhắn yểu điệu, trên đầu đội mũ tu nữ, tay cầm một cây pháp trượng.
"Đây là Mông Tu, sinh viên lớp 1 năm nhất bên kỵ sĩ viện, chức nghiệp kỵ sĩ, tanker chính của đội chúng ta."
"Còn người đẹp này là Lam Liên Hoa, lớp 2 năm nhất pháp sư viện chúng ta, chức nghiệp tu nữ, vú em của đội."
Vương Toàn giới thiệu đơn giản một lượt.
Cổ Tân gật gù, Mông Tu nhìn qua đúng là siêu trâu bò chịu đòn tốt, không chê vào đâu được. Cơ mà thằng nhóc Vương Toàn này ngoài miệng thì hay khinh bỉ đám cơ bắp ngốc nghếch bên kỵ sĩ viện, đến lúc đi bí cảnh thì vẫn phải tìm kỵ sĩ thôi.
Còn Lam Liên Hoa, khoan bàn tới cái tên khiến Cổ Tân rất muốn buông lời cà khịa này.
Cổ Tân liếc qua trước ngực Lam Liên Hoa một cái, ừm, cũng không lớn lắm.
"Còn đây là anh em tốt của tôi, Cổ Tân lớp 4 năm nhất pháp sư viện, chức nghiệp chế tạp sư."
Nói rồi, Vương Toàn khoác vai Cổ Tân, cười híp mắt giới thiệu với hai người Mông Tu.
Cả Mông Tu và Lam Liên Hoa đều tò mò nhìn Cổ Tân, chế tạp sư sao? Đúng là sinh vật quý hiếm nhỉ.
"Chào mọi người."
"Chào người anh em! Tôi là kỵ sĩ xuất sắc nhất kỵ sĩ viện! Cứ yên tâm, ông cứ việc núp sau lưng tôi, tôi bảo kê cho."
Mông Tu vỗ ngực cười sảng khoái, bộ áo giáp bị đập vang lên chan chát.
"Chào cậu, bạn học Cổ Tân. Tôi từng nghe danh cậu rồi, nhưng đây mới là lần đầu tiên gặp mặt, rất hân hạnh." Lam Liên Hoa nắm chặt pháp trượng, hiếu kỳ nhìn Cổ Tân.
Cùng là sinh viên pháp sư viện, nhưng cô đúng thật là chưa từng gặp Cổ Tân bao giờ."Ôi dào, thằng bạn tôi bình thường bận chế thẻ lắm, tôi rủ đi ăn uống còn chẳng có thời gian nữa là." Vương Toàn đảo mắt.
"Go go go! Xuất phát thôi, nếu hôm nay phá đảo được bí cảnh luôn thì tốt quá."
Làm quen xong xuôi, Vương Toàn dẫn đầu đi tới chiếc xe ma đạo đã đặt trước.
Bí cảnh, hay còn gọi là Bí cảnh tiểu thế giới.
Bí cảnh tiểu thế giới là những á không gian tồn tại phụ thuộc vào thế giới chính. So với khu vực hoang dã ở thế giới chính, điểm tiện lợi nhất của bí cảnh là có thể xác định được cấp độ nguy hiểm.
Điều này rất thuận tiện cho các chức nghiệp giả thám hiểm và thăng cấp. Còn ở thế giới chính, do ma thú và ma vật thường xuyên di cư lang thang, chẳng ai biết được khu vực bạn đang đi dạo có đột nhiên nhảy ra một con ma thú tứ giai, tát một phát chết tươi hay không.
Nhưng Bí cảnh tiểu thế giới thì không như vậy. Mỗi khi xuất hiện một bí cảnh mới, Công hội Mạo hiểm giả cùng chính quyền đế quốc sẽ chủ động cử người đến thăm dò và xếp loại cấp độ.
Ngoài ra, so với thế giới chính, tài nguyên trong một số Bí cảnh tiểu thế giới vô cùng phong phú, tất nhiên cũng có những bí cảnh lại hết sức nghèo nàn.
Nổi tiếng nhất phải kể đến Bí cảnh Á Nhân từ hàng trăm năm trước.
Đó là một bí cảnh lục giai quy mô lớn, đại tế tư của tộc Á Nhân từng xây dựng một cổng truyền tống không gian ngược để xâm lược thế giới chính.
Sau đó bị các đại đế quốc đánh cho tơi bời, phải buông vũ khí đầu hàng.
Đến tận bây giờ, lối vào cổng truyền tống của đại bí cảnh đó vẫn còn tồn tại, chỉ là đã bị phong tỏa hoàn toàn, nghe nói do các bán thần của các đế quốc liên thủ phong ấn và canh giữ.
Còn lần này, bí cảnh mà nhóm bốn người Cổ Tân chuẩn bị tiến vào là một bí cảnh nhị giai.
Xe ma đạo chạy ra ngoài thành, một công trình kiến trúc đồ sộ lập tức đập vào mắt.
Phía trên cổng lớn của tòa nhà là biểu tượng một thanh kiếm bắt chéo với một cây pháp trượng.
Đây chính là Công hội Mạo hiểm giả, một trong những thế lực hàng đầu thế giới với lập trường trung lập, không can thiệp vào tranh chấp giữa bất kỳ phe phái nào.
"Pháp sư, kỵ sĩ, tu nữ, theo lý thì các cậu nên tìm thêm một chiến sĩ nữa chứ, không thì đội hình thiếu sát thương cận chiến đấy."
Xuống xe, Cổ Tân nhìn quanh một vòng, phát hiện quảng trường trung tâm trước Công hội Mạo hiểm giả vô cùng náo nhiệt.
Đủ mọi mạo hiểm giả với trang phục khác nhau tụ tập tại đây, thậm chí còn có người giơ cao tấm bảng ghi rõ yêu cầu để tìm tổ đội tạm thời ngay tại chỗ.
Chậc, đây mới đúng là dáng vẻ của dị giới chứ.
Cổ Tân cảm thấy vô cùng mới mẻ, đây là lần đầu tiên hắn tới Công hội Mạo hiểm giả mà.
"Cần chiến sĩ làm gì? Chúng ta đã có Mông Tu rồi." Vương Toàn bĩu môi coi thường.
"Chỉ cần Mông Tu chặn được đòn tấn công của địch, cộng thêm ma pháp của tôi thì chẳng có kẻ thù nào là không giải quyết được."
Vương Toàn vô cùng kiêu ngạo, mắt để trên đỉnh đầu, đây chính là sự tự tin của pháp sư đại gia.
Ma pháp là đỉnh nhất!
Mông Tu và Lam Liên Hoa thấy vậy cũng chẳng lấy làm lạ, rõ ràng hai người họ đã quá quen và hiểu rất rõ tính cách của Vương Toàn.
"Nghe nói trong bí cảnh lần này có ác ma xuất hiện, Vương Toàn à, cậu đừng chủ quan quá thì hơn."
Lam Liên Hoa cất tiếng nhắc nhở. Giọng nói của cô vô cùng dịu dàng, êm ái, mang lại cảm giác dễ chịu như gió xuân.
Quả không hổ danh là tu nữ.
"Hừ hừ, yên tâm đi, Mông Tu là kỵ sĩ mà đến tôi cũng phải nhìn bằng con mắt khác đấy, cho dù là ác ma thì cậu ấy cũng chống đỡ được hết."
"Ha ha ha, chuẩn luôn, các cậu cứ đứng sau lưng tôi là được, tuyệt đối an toàn!" Mông Tu cười lớn đầy hào sảng."Ở kỵ sĩ viện, tôi là người đàn ông cứng nhất đấy nhé!"
Lam Liên Hoa bất lực ôm trán. Mẹ nó chứ, một đại pháp gia kiêu ngạo, một tên kỵ sĩ tự tin thái quá, cô đúng là cạn lời.
May mà cậu chế tạp sư kia trông vẫn khá bình thường...
"Nếu gặp ác ma thì tôi xin cái xác nhé. À đúng rồi, cố gắng đừng làm hỏng cơ thể nó, tôi cần dùng làm nguyên liệu chế thẻ."
Cổ Tân vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc dặn dò ba người kia. Chuyến này hắn tới đây chính là vì nguyên liệu từ ác ma.
"Không làm hỏng cơ thể nó á? Khoan đã, thế thì đánh bại ác ma kiểu gì?"
Lam Liên Hoa khó tin nhìn Cổ Tân: "Không phải chứ người anh em, cậu thấy yêu cầu của mình có hợp lý tí nào không vậy?"
"Tôi tin tưởng Mông Tu và lão Vương, hai người họ chắc chắn sẽ có cách mà."
"..."
