"Cứ dùng cho tốt nhé, Đại Cổ. Sau này em mà chế tạo được thẻ bài mạnh, anh còn phải nhờ vả em đấy."
Hoàng Kiêu Minh đưa cuộn trục không gian chứa xác phi long cho Cổ Tân, cười nói.
Trước đó, anh chỉ thấy Cổ Tân tính tình không tồi, lại khá hợp cạ. Nhưng sau khi nhìn thấy con ác ma tối qua, Hoàng Kiêu Minh mới thực sự cảm thấy Cổ Tân rất có tiềm năng.
"Ủa? Anh trai, chẳng phải trước đây anh từng nói, đã là một kiếm sĩ thì bản thân kiếm thuật mạnh mẽ mới là gốc rễ sao? Mấy loại ngoại lực như thẻ bài ma pháp chỉ khiến kiếm tâm của anh dao động thôi mà."
Cổ Tân trêu chọc Hoàng Kiêu Minh.
"Chú mày cứ đùa." Hoàng Kiêu Minh ho khan hai tiếng, giọng điệu vô cùng nghiêm túc.
"Kiếm tâm của anh trong sáng thấu suốt, sao có thể bị lung lay chỉ vì vài món công cụ thực dụng chứ. Đại Cổ à, em câu nệ quá rồi đấy."
Hoàng Kiêu Minh cảm thấy mình nói cấm có sai chữ nào.
"Vâng vâng vâng." Cổ Tân phì cười, không nói thêm nữa.
"Giờ anh đi báo cáo với sếp một tiếng, nếu thực sự có thể ngăn chặn từ sớm thì tốt quá."
Hoàng Kiêu Minh đứng dậy, cầm điện thoại chuẩn bị liên hệ với cấp trên.
Đương nhiên là liên hệ với sếp ở Thân Thành. Dù anh là người của chính phủ, nhưng ở Ngân Thành lại chẳng có mối quan hệ nào.
Có điều, cùng làm việc cho Đế quốc Đại Hạ, chuyện hệ trọng thế này không thể làm qua loa được, nên thực ra báo cho bên nào cũng như nhau.
Cổ Tân lấy đĩa hạt dưa ra cắn chắt, thầm nghĩ xem nên dùng cái xác phi long này để luyện ra thẻ bài gì.
"Phi long thuộc Á Long tộc, không biết có luyện ra được rồng thuần huyết không nhỉ... Chắc là không ăn thua rồi."
Cổ Tân thầm cân nhắc. Hơn nữa, phi long tam giai đối với hắn quả thực là một thử thách.
Dù sao trước đó, món đạo cụ [hắc ám chi nhãn] tam giai hắn cũng đã luyện hỏng.
Mà lần này lại là nguyên một cái xác phi long tam giai, độ khó chắc chắn còn cao hơn, hay là cứ tạm gác lại đã nhỉ?
"Trong đống nguyên liệu của mình hình như cũng chẳng có thứ gì đặc biệt hợp với phi long, chẳng lẽ lại dùng [lông Thần Thánh Sư Thứu]? Phi long thuộc tính quang... Ơ, hình như cũng không phải là không được."
Cổ Tân sững người, xem ra đúng là có một món khá thích hợp.
Huống hồ ngoài [lông Thần Thánh Sư Thứu] ra, hắn cũng chẳng còn nguyên liệu nào ngon nghẻ. Trải qua bao nhiêu lần luyện thẻ, kho dự trữ của hắn hiện tại cơ bản đã vơi đi rất nhiều.
"Lát nữa phải ghé chỗ Lão Trần nhập ít hàng mới được. Mấy ngày rồi chưa qua, không biết chỗ ông ấy có thêm món đồ kỳ lạ nào hay ho không."
Cổ Tân lẩm bẩm. Tiệm tạp hóa của Lão Trần thỉnh thoảng đúng là hay mang lại bất ngờ cho hắn.
Ví dụ như [hắc ám chi nhãn], [lông Thần Thánh Sư Thứu], [phệ hồn trùng] các loại.
Chuẩn rồi, lát nữa phải qua tiệm ông ấy xem thử mới được.
Trong lúc Cổ Tân đang mải suy nghĩ miên man, Hoàng Kiêu Minh đã từ trong phòng bước ra.
"Anh báo cáo xong rồi à?"
"Ừ, báo cho sếp anh rồi. Sếp bảo sẽ liên hệ với dàn lãnh đạo cấp cao bên Ngân Thành, chuyện tiếp theo không cần chúng ta phải bận tâm nữa."
Hoàng Kiêu Minh uống một ngụm nước. Việc sau này là ván cờ đấu trí giữa các nhân vật tầm cỡ, chẳng liên quan gì đến một đại kiếm sĩ tam giai nhỏ bé như anh.
Nhưng nếu kết quả tốt đẹp, anh chắc chắn sẽ được hưởng lợi không nhỏ.
"Anh báo cáo là chính anh đã bắt được tên Á nhân kia rồi tra hỏi ra những thông tin này, nên Đại Cổ, em không cần lo chuyện này sẽ dính dáng đến mình đâu."
Hoàng Kiêu Minh bổ sung thêm một câu.
"Anh trai, trượng nghĩa!"Nghe vậy, Cổ Tân giơ ngón tay cái với Hoàng Kiêu Minh. Hắn không hề nghĩ anh làm thế là để ôm trọn công lao.
Dù sao việc Cổ Tân đưa tin tức này cho Hoàng Kiêu Minh vốn dĩ đã là để anh đi nhận công rồi.
Mà giờ Hoàng Kiêu Minh ôm hết mọi chuyện vào người, đồng nghĩa với việc anh cũng gánh toàn bộ rủi ro.
Bao gồm cả tên pháp sư bán thần ngũ giai đứng sau Tân Ba kia. Tuy gã pháp sư đó có thể chẳng thèm bận tâm đến một con tốt thí nhỏ bé, nhưng nhỡ đâu thì sao?
Hành động này của Hoàng Kiêu Minh, người bình thường thật sự không làm nổi.
Ăn xong bữa cơm ở chỗ dì Hoàng, Cổ Tân liền chào tạm biệt rồi rời đi.
Những gì có thể làm hắn đều đã làm, chuyện tiếp theo dù có muốn hắn cũng lực bất tòng tâm. Thay vì bận tâm mấy thứ đó, chi bằng nghĩ cách luyện chế cái xác phi long tam giai kia thì hơn.
...
Bên ngoài tiệm tạp hóa của chú Trần.
"Đàn chị Tiểu Trừng, lại đang quét sân đấy à?"
Cổ Tân vừa liếc mắt đã thấy Thẩm Thanh Trừng đang cầm chổi, bà chị loli này vẫn đáng yêu như vậy.
Vì chiếc chổi quá to nên nhìn cả người cô toát lên vẻ buồn cười y như ngựa con kéo xe lớn.
"Mấy đứa nhỏ kia lại bày trò bắn súng nước ở đây rồi." Thẩm Thanh Trừng tỏ vẻ bất đắc dĩ: "Với lại, Cổ Tân này, cậu có thể gọi cả họ lẫn tên tôi hoặc gọi là Thanh Trừng được không, cái kiểu xưng hô kia của cậu thật sự là..."
"Chị phải bảo ban tụi nhỏ cẩn thận vào chứ." Cổ Tân giả vờ như không nghe thấy lời phàn nàn phía sau.
"Đây là một trong số ít hoạt động giải trí của tụi nhỏ mà. Cổ Tân, cậu cũng biết đấy, các em ấy đều là trẻ mồ côi ở viện phúc lợi."
"Đàn chị Tiểu Trừng hiền quá rồi đấy, tụi nó cũng đâu còn bé bỏng gì nữa. Ngày nào cũng vác súng nước bắn nhau ngoài đường thế này thì ra cái thể thống gì? Hay là thế này đi."
Cổ Tân ngẫm nghĩ một lát rồi nảy ra một cách.
"?" Thẩm Thanh Trừng nghiêng đầu.
"Người như em ấy à, vẫn thích mấy đứa trẻ chăm chỉ học hành, ngày ngày tiến bộ hơn. Giáo dục là phải uốn nắn từ nhỏ."
Cổ Tân dõng dạc tuyên bố, giọng nói vang rền.
"Em sẽ tự bỏ tiền túi, đàn chị Tiểu Trừng đi mua cho tụi nhỏ mấy thùng tài liệu học tập nhé. Đặc biệt là môn Toán, tuyệt đối không thể thiếu. Phải để tụi nó mỗi ngày dành nhiều thời gian hơn cho việc học, sau này lớn lên mới thành rường cột nước nhà, báo đáp Đế quốc."
"Suốt ngày chỉ biết chơi bời thì sau này thành tài thế nào được? Làm sao báo đáp được viện phúc lợi đã cất công nuôi nấng?"
Cổ Tân chép miệng, bày ra vẻ mặt tiếc nuối kiểu "chỉ hận rèn sắt không thành thép".
"Chuyện này..." Đàn chị Tiểu Trừng động lòng: "Hình như cũng có lý."
"Nhưng tụi nhỏ mới có tám tuổi thôi mà Cổ Tân, cái tuổi này..."
"Tám tuổi là không còn nhỏ nữa rồi. Thay vì lãng phí thời gian vào dăm ba khẩu súng nước, chi bằng đọc thêm nhiều sách vào."
Cổ Tân thẳng thừng ngắt lời.
"Chúng ta làm vậy cũng là vì muốn tốt cho tụi nhỏ thôi, đàn chị Tiểu Trừng à. Vì hoàn cảnh cá nhân, em vô cùng thấu hiểu những khó khăn và nghịch cảnh của những mảnh đời đặc biệt ngoài xã hội. Cho nên em càng hy vọng tụi nhỏ có thể nỗ lực phấn đấu vươn lên từ bé."
"Cổ Tân..."
Thẩm Thanh Trừng xúc động nhìn Cổ Tân, cô hiểu ý hắn.
Bởi vì Cổ Tân cũng giống như những đứa trẻ trong viện phúc lợi kia, hiện tại hắn cũng lẻ loi một mình, không cha không mẹ.
Đúng vậy, cho nên Cổ Tân mới thực sự thấu hiểu, những người mất đi cha mẹ như hắn chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình mà nỗ lực.
Cậu ấy thật lòng nghĩ cho những đứa trẻ đó!
Cổ Tân, cậu ấy thật sự quá vĩ đại!
"Chị biết rồi. Chị sẽ tìm dì Dương ở viện phúc lợi nói chuyện, sau đó gửi tài liệu học tập qua cho tụi nhỏ."Gương mặt loli trắng nõn đáng yêu của Thẩm Thanh Trừng đầy vẻ nghiêm túc, cô cảm thấy Cổ Tân nói rất đúng.
Thay vì ngày ngày vui chơi quậy phá, chi bằng học hành thật tốt để sau này báo đáp viện phúc lợi, báo đáp đế quốc!
Các em ấy vốn là những đứa trẻ mất cha mẹ, nếu chúng ta không yêu thương các em ấy thì còn ai yêu thương các em ấy được nữa?
Không thể để các em tiếp tục hư hỏng được nữa!
“Em biết ngay mà, chị Tiểu Trừng đúng là một người tốt bụng!” Cổ Tân giơ ngón tay cái với Thẩm Thanh Trừng.
“Nhưng mà chị Tiểu Trừng, chị đưa ra đề nghị này, tụi nhỏ có thể sẽ ghét chị đấy, dù sao tụi nó vẫn chỉ là trẻ con thôi.”
“Không sao, chị làm vậy là muốn tốt cho các em, sau này các em sẽ hiểu thôi.”
Chị Tiểu Trừng lắc đầu, giọng nói vô cùng dịu dàng.
“Đúng là chị Tiểu Trừng có khác, số tiền này xem như là sự ủng hộ của em dành cho đám nhóc đó vậy, mong là sau này tụi nó có thể lớn lên khỏe mạnh và chăm chỉ học hành.”
Cổ Tân dứt khoát lấy ví ra, rút một xấp tiền mặt đưa cho Thẩm Thanh Trừng, đây là chuyện tốt, Cổ Tân không hề keo kiệt.
Với tính cách của Thẩm Thanh Trừng, cũng không thể nào tham chút tiền này của hắn được.
“À đúng rồi chị Tiểu Trừng, em là người thích làm việc tốt không để lại tên tuổi, mong chị đừng nói tên em ra nhé.”
