“Tư Đồ tiền bối chớ lo! Nam Thiên Triệu thị ta xưa nay giữ chữ tín, nhất định sẽ thay tiền bối chăm sóc tốt người nhà.”
“. Ha ha, tinh môn mở ra chỉ còn chưa tới mười năm. Theo ý bản nhân, đáng ra nên cắn răng cầm cự đến ngày tinh môn mở lại, thử lén vượt giới quay về. Nào ngờ các ngươi lại tin một kẻ ngoài cuộc, nhất quyết chọn trốn tới Thần Khư Vẫn Hải. Sau này các ngươi ắt sẽ hối hận.”
“Triệu Tả Ương, ngươi bớt nói lời thừa đi. Năm đó khi ngươi bị truy sát đến đường cùng, là ai cứu ngươi một mạng? Lại là ai bỏ tiền mua cho ngươi một tấm vé thuyền cứu mạng? Chẳng lẽ ngươi quên sạch rồi sao? Đồ lang tâm cẩu phế!”

