Bên cạnh mỹ phụ ấy, rõ ràng có một thiếu nữ tuyệt mỹ đang đứng thướt tha.
Thiếu nữ kia mắt sáng môi đào, tóc mây buông nhẹ, da trắng như ngọc, nhất là đôi chân thon dài kia, chỉ nhìn một lần đã khó lòng quên được.
Thấy Triệu Thăng bước vào, Trần Đại Thành quay đầu, lấy giọng lấy lòng nói với mỹ phụ: “Phu nhân, đứa trẻ này chính là nghĩa tử mà vi phu mới nhận.”

