Triệu Thăng lộ vẻ khác lạ, hơi nheo mắt, lẩm bẩm: “Nửa tháng sau là gia tộc đại tỉ. Xem ra năm nay cuối cùng cũng không thể thoái thác được nữa. Quả nhiên, cây cao vượt rừng, gió ắt quật trước!
Cũng được, chi bằng nhân một lần này đánh cho bọn chúng tâm phục khẩu phục, khỏi để sau này phiền phức mãi không thôi!”
Hắn thông qua ngọc bội truyền tin mình đồng ý tham gia cho nghĩa phụ Trần Đại Thành, sau đó đổi ra hai khối lôi linh thạch trung phẩm, tiếp tục nhắm mắt tu luyện.
Chẳng bao lâu sau, trong tu luyện thất đã mơ hồ vang lên từng đợt phong lôi.

