Dù sao chỉ cần một ngày chưa mang thai, bên ngoài vẫn sẽ dòm ngó không thôi, khiến Triệu Thăng khó mà có đủ không gian “tự do hoạt động”.
Xét cả tình lẫn lý, lại thêm quy củ trong nhà, Trần Anh quả thực là người thích hợp nhất để mang thai đầu tiên.
Đúng lúc kim sí đại bạch bằng đáp xuống Thừa Anh viện, tại Bách Linh viện gần đó bỗng vang lên một tiếng “choang”, rõ ràng là tiếng bình hoa rơi xuống đất vỡ nát.
“Đáng hận! Hôm nay vốn phải tới chỗ ta, vậy mà lại cố tình đến Thừa Anh viện. Phu quân, sao chàng có thể thiên vị đến thế!” Trần Linh Nhi lúc này đang đứng giữa đại sảnh, thần sắc âm trầm, đôi mắt nhìn chằm chằm về phía tây, ánh mắt lạnh lẽo như muốn giết người.

